Vắng anh...!!!

Nắng không đủ ấm áp để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá trong đơn độc...
Gió chưa đủ lớn để hong khô nổi nhớ đêm qua anh để lại trên mắt môi này...
Thực tại kéo em trở lại từ cái bơ vơ lạc lõng và rồi thêm một lần nữa- thêm một ngày nữa- em nhận ra anh không ở cạnh em!
Chưa bao giờ em khóc không có nghĩa là em không biết khóc, vì sợ nước mắt này chỉ làm trĩu nặng bước chân anh. Em muốn anh yên tâm vì thế em luôn tỏ ra mạnh mẽ và tự lo được cho mình, để anh không phải bận tâm nhiều, để anh có thể yên tâm để em ở lại. Xa anh- dù chỉ là một suy nghĩ thôi cũng làm em bồn chồn khó chịu. Nhưng anh chỉ đi vắng vài ngày thôi rồi anh lại về đúng không anh?Còn nhiều việc anh phải lo, còn nhiều việc anh phải làm... thế nên em bắt mình phải nghĩ, phải hiểu cho anh!
Vì thế nên em nói dối dù em ghét điều đó nhất!
Nói dối những khi anh hỏi em về mọi thứ, về căn nhà, về công việc, về khu vườn sau nhà... về em.
Nói dối những khi nhớ anh, những khi em buồn, những khi em khóc.

Nhưng anh ơi tình yêu ấy không bao giờ là gian dối anh à!
Muốn nói với anh nhiều điều trong em lắm nhưng đắn đo mãi em cũng thôi! Lời yêu thương nghe mãi rồi cũng chán phải không anh? Huống gì là những vu vơ vụn dại. Sợ phiền anh, sợ anh bực bội, sợ anh khó chịu... sợ anh xem thường tình yêu ấy!
Có những điều anh mong muốn nhưng em không hề có... em biết em không phải là duy nhất trên con đường đời anh bước... lo sợ thêm một lần yêu thương không trọn vẹn
Nói đi là anh sẽ về hay không bao giờ trở lại...
Nói đi là anh chỉ có em thôi hay có một ai khác thay em...
Nói đi anh những điều từ lâu anh giấu kín...
Để em biết em có là gì không trong cuộc đời anh!
Đốt cháy những âm thầm này em lại đợi chờ anh!
Yêu một người sao khó quá anh ơi?

Không có nhận xét nào: