Gửi mẹ - 8/3

Mẹ cứ hay càm ràm từ những điều nhỏ nhặt. Thưở nhỏ, con gái thích nghịch ngợm, chạy nhảy lung tung, không chỗ nào là con gái không biết, không nơi nào là con gái không khám phá ra, rồi con gái té, trầy trụa. Mẹ tét vào mông, lôi con gái vào nhà càm ràm suốt buổi: "Đáng lý mẹ phải sinh ra 1 đứa con trai mới đúng". Con gái mặt xịu xuống buồn hiu, mắt ngân ngấn nước, trong lòng thầm trách mẹ độc ác, không cho mình đi chơi....

Lớn hơn 1 chút, con gái vẫn bớt ham vui. Con gái biết rung động thỉnh thoảng vẫn nói dối mẹ, bị mẹ phát hiện, lại tiếp tục câu càm ràm quen thuộc: "Con gái, đi đâu cũng phải cẩn thận, mẹ không cấm, nhưng mà biết lo thân đi, sau này có gì thì tự chịu". Con gái phụng phịu, trốn biệt trong "thế giới riêng", khóa trái cửa, giả vờ ngủ, không muốn cho mẹ vào...

Rồi những hôm mẹ và con gái bất đồng hay những khi con gái hậu đậu, làm việc quên trước quên sau, rơi cái này "rổn rẻng" cái kia, tiếng càm ràm của mẹ vẫn vang lên mồn một, đến mức con gái muốn trốn khỏi nhà, nghĩ rằng mẹ chẳng nghĩ gì cho con gái. Con gái bịt tai, ước "giá mà được sống xa nhà, để khỏi phải nghe tiếng mẹ càm ràm nữa"...

Học hết THPT, đỗ Đại học, điều ước "xa nhà" của con gái thành hiện thực. bắt đầu cuộc sống mới, con gái vui mừng vì từ nay sẽ được "tự do", sẽ không còn nghe mẹ la rầy nữa. Nhưng sao.... chỉ mấy ngày thôi, con gái lại thấy trống vắng đến vậy, con gái biết con gái nhớ lắm tiếng càm ràm của mẹ và........ cũng nhớ mẹ nữa.... Đôi lúc lại ước "phải chi có mẹ ở đây để lại được nghe tiếng càm ràm"

Mẹ ơi, con gái xin lỗi mẹ, con gái hư lắm, cứng đầu lắm, cứ hay cố chấp mà cãi lời mẹ, cứ hay lỳ lợm mà không chịu tiếp thu...

Con gái xin lỗi mẹ, mẹ nhé!

Đừng giận con gái, đừng buồn con gái, con gái sẽ không như thế nữa!

Con gái nhớ mẹ và yêu mẹ nhiều lắm ...!!!


Không có nhận xét nào: